Thư Tòa Soạn
Việt Weekly
Kính thưa bạn đọc,
Barack Obama có thể là một tổng thống xuất sắc. Có thể là một tổng thống tầm thường. Chỉ có tương lai mới có thể khẳng định được. Nhưng ở hiện tại, nước Mỹ đã làm một chọn lựa khó khăn đầy can đảm. Những ai đi bỏ phiếu, những ai đang đọc báo, đang nghe radio, đang coi truyền hình, đang xem Internet, những ai đang sống, đang thở, từ em bé cho đến cụ già, đều là chứng nhân cho một khoảnh khắc vĩ đại bi tráng nhất của lịch sử nước Mỹ.
Vĩ đại không phải vì Barack Obama vĩ đại.
Vĩ đại bởi vì dân tộc Mỹ vĩ đại.
Những khoảnh khắc bi tráng của mỗi dân tộc đều giống nhau. Đều xuất phát từ những đối diện với một tương lai chập chùng bất trắc. Đều đòi hỏi lòng quả cảm. Chấp nhận mất mát. Sẵn sàng hy sinh. Cho sống còn. Cho hy vọng. Những khoảng khắc bi tráng nhất của dân tộc Việt Nam thường được khắc ghi bằng máu và nước mắt, khi phải đối diện với kẻ thù. Trong khi của nước Mỹ, được khắc ghi bằng những trăn trở đối diện với chính mình.
Kỳ thị màu da là niềm đau, là sự dằn vặt, hối hận trong tâm thức nước Mỹ, xuất phát từ lòng ích kỷ muôn đời của con người. Vào thế kỷ 18, ông Thomas Jefferson đã đặt bút viết vào Tuyên Ngôn Độc Lập câu “mọi người sinh ra đều bình đẳng,” một hành động can đảm vĩ đại được dẫn dắt bởi niềm tin vào lẽ phải. Thế kỷ 19, Abraham Lincoln, một trong những vị tổng thống xuất sắc nhất của nước Mỹ, chấp nhận cuộc nội chiến Nam Bắc để kiên quyết đi đến việc giải phóng người da đen ra khỏi thân phận nô lệ. Thế kỷ 20, mục sư Martin Luther King đọc bài diễn văn đầy xúc động “I have a dream” giữa quảng trường quốc gia ở Washington DC, kêu gọi lòng hướng thượng của dân tộc Mỹ trong việc chung sống giữa các màu da. Cả hai Abraham Lincoln và Martin Luther King đều phải trả giá bằng mạng sống của mình, do những viên đạn thù của những thế lực cực đoan. Ngày hôm nay, ở thế kỷ 21, với việc bỏ phiếu chọn Barack Obama, một người da đen lên làm tổng thống, nước Mỹ đã chọn bước qua lằn ranh kỳ thị màu da. Bước qua quá khứ.
Phải mất hơn 200 năm để làm một điều đơn giản. Nhưng có lẽ cũng không có gì khó hiểu. Bởi vì kẻ thù vĩ đại nhất, không phải là những người chung quanh, mà là chính mình. Nước Mỹ đã vượt qua được chính mình để bắt đầu một cuộc hành trình mới. Cho nước Mỹ. Và cho thế giới.
Chúc tất cả bạn đọc một tuần khỏe vui,
Việt Weekly